Khương Minh không gầm thét, không tỏa ra sát ý ngút trời, chỉ buông lời nhẹ nhàng, nhưng lại như nhìn thấu linh hồn, nhìn thấu tâm can bọn họ, khiến không ai dám nhìn thẳng.
Còn đám người vừa định dùng đạo đức để ép buộc kia, lúc này chỉ thấy xấu hổ đến mức hận không thể chui xuống đất.Cuối cùng bọn họ cũng hiểu ra, những lời vừa rồi của mình nào phải cầu sống, mà là tự làm mất hết thể diện.
Đúng lúc này, giọng nói của Khương Minh lại vang lên:
"Nhớ kỹ."




